Thất kinh với mưu cao kế hiểm của vợ cũ khi sử dụng con gái tôi làm quân cờ

Trước khi lấy Hương, tôi từng có một gia đình nhỏ và một cô con gái. Khi con gái được hơn 5 tuổi thì chúng tôi ly hôn vì vợ cũ tôi quá hỗn và còn đánh mẹ tôi. Cô ấy giành nuôi con, còn tôi cũng suy sụp một thời gian.

Đến khi gặp Hương, tôi mới bắt đầu lấy lại thăng bằng trong cuộc sống. Hương nhỏ hơn tôi 10 tuổi, là kế toán trong xí nghiệp tôi làm. Em dịu dàng, lễ phép, lại chu đáo khiến ai cũng thích.

Tôi tán tỉnh được em đã trở thành đề tài bàn tán trong xí nghiệp suốt một thời gian dài bởi chúng tôi quá khác biệt nhau. Ngày cưới, tôi chỉ mời vài người bạn thân đến chung vui, số bàn tiệc chỉ đến 5 bàn. Biết vợ buồn, nhưng tôi cưới lần hai nên không muốn mời nhiều.

Cưới về, chúng tôi ở nhà tôi đã xây cùng vợ cũ trước đó. Hương chăm chỉ, dọn dẹp nhà sạch sẽ, lại ăn ở biết điều nên rất được lòng cha mẹ tôi. Hiện nay, chúng tôi cũng có một cậu con trai 4 tuổi.

Mỗi tháng, tôi và vợ đều đi thăm con riêng của tôi. Con bé tuy không thương Hương nhưng cũng không tỏ ra ghét bỏ. Mỗi lần đi Hương đều chu đáo mua nhiều quần áo, bánh kẹo, sữa cho con bé ăn. Chính tôi cũng cảm nhận được sự thật tâm của em nên rất cảm kích.

Chuyện sẽ chẳng có gì để bàn nếu con gái riêng tôi không đòi chuyển về nhà tôi sống. Ban đầu, con bé lấy điện thoại mẹ nó gọi cho tôi và nói muốn về chơi hè 3 tháng.

vợ cũ

Mỗi tháng, tôi và vợ đều đi thăm con riêng của tôi. (Ảnh minh họa)

Sợ Hương buồn, tôi chần chừ không nói. Ai dè 2 ngày sau, chính vợ cũ tôi gọi điện cho Hương, mắng em ích kỉ khi không đồng ý cho con riêng của chồng về chơi. Cô ấy còn nói thẳng đó là nhà của tôi và cô ấy cùng xây dựng chứ không có công của Hương.

Hương sốc nặng và khóc nhiều. Cũng ngay hôm đó, vợ chồng tôi vào nhà vợ cũ đón con gái về chơi. Nhưng từ đây, mâu thuẫn giữa vợ chồng tôi xoay quanh con bé cứ ngày càng nhiều. 

Mấy ngày đầu, Hương còn chiều con tôi. Em mua thức ăn ngon về nấu cho con ăn. Mua quần áo đẹp cho con mặc, mua cả một máy tính bảng cho con bé chơi để đỡ buồn.

Nhưng càng về sau, Hương càng lơ là con tôi hơn. Tôi đi làm về, thấy Hương đang cho con trai ăn cơm với thịt bò, còn con gái riêng của tôi chỉ ăn cơm với xì dầu. Tôi hỏi thì Hương nói em đã gắp thịt cho nhưng con gái tôi không ăn.

Vậy mà, đêm đó, con bé vào phòng, thủ thỉ bảo Hương không cho nó ăn, nói đó là thịt của em Tin (con trai tôi). Tôi tức, nhưng bấm bụng đợi xem vợ có thương con mình thật không, hay chỉ giả vờ.

Thế là thay vì đi nhậu mỗi buổi chiều như thông thường, tôi hay về nhà sớm để quan sát. Nhưng mọi thứ vẫn bình yên, dù tôi có đứng lén ngoài cửa nhìn vào vẫn thấy vợ tôi làm việc nhà, nấu nướng, còn con bé thì đang chơi với em.

Nhưng đêm nào con bé cũng khóc lóc nói bị mẹ kế đánh, bị đuổi đi. Mẹ kế còn chửi cả mẹ ruột nó… Rồi vợ cũ cũng gọi điện sang trách móc tôi không biết dạy vợ, để vợ đánh con. Ban đầu tôi không tin, nhưng nghe nhiều thì tôi cũng bị lung lay.

Cho đến một hôm, khi tôi đang nhậu cùng bạn thì con gái tôi gọi điện tới. Nó khóc inh ỏi trong điện thoại rồi nói mẹ kế dùng dao cắt tay nó chảy máu. Sợ quá nên nó trốn trong phòng vệ sinh, nó gọi tôi về cứu nó.

Tôi phóng như bay về nhà. Chạy hộc tốc vào nhà bếp, tôi thấy có vết máu thật. Vợ tôi thì đang năn nỉ con bé ra để băng bó. Phát điên trước sự độc ác của vợ, tôi tát em một cái rồi đẩy cửa vào. Tay con bé bê bết máu, nó cứ ôm lấy tôi mà khóc và run rẩy.

Hôm đó, vợ chồng tôi cãi nhau to. Vợ tôi nói con bé đòi cắt hành, không may bị đứt tay. Nó còn nhỏ, sao có thể nói dối được? Trong lúc to tiếng, tôi bực tức lấy hết quần áo của vợ vứt ra đường.

vợ cũ

Tôi hối hận quá. Giờ tôi nên làm gì để chuộc lại lỗi lầm với em đây mọi người? (Ảnh minh họa)

“Anh đuổi tôi đi khi chưa xác minh được sự thật. Lấy anh là sai lầm lớn nhất của tôi. Tôi đi rồi, anh cũng đừng có mà hối hận”. Hương nhìn tôi lạnh lùng rồi dắt con trai đi.

Mọi chuyện xảy ra nhanh như bão khiến tôi không thích nghi ngay được. Vợ đi rồi, tôi nằm vật trên giường gần cả tiếng mới nhớ ra mình còn chưa nấu ăn cho con gái. 

Vào nhà bếp, tôi nghe tiếng thì thầm phát ra từ nhà vệ sinh. Lại gần, tôi chết sững khi nghe những gì con gái tôi nói: “Con đuổi bà ta đi được rồi. Con lỡ cắt vào tay nên nói dối bố rằng bị bà ta cắt phải. Thằng bé kia cũng đi luôn rồi. Khi nào mẹ dọn qua ở với con và bố?”

Tôi đẩy cửa vào. Con bé nhìn tôi đầy sợ hãi, nó vứt luôn điện thoại xuống nền nhà. Tôi tra khảo, nó khóc bảo mẹ nó bày nó nói xấu cô Hương, tìm cách đuổi cô Hương đi. Mẹ nó sẽ về ở chung với tôi và nó.

Nghe xong, đầu óc tôi quay cuồng. Tôi gọi điện hàng chục cuộc nhưng Hương đều tắt máy. Tôi chạy về nhà mẹ vợ, nhưng Hương nhất quyết không về. Em còn đưa giấy ly hôn và bảo tôi kí để giải thoát cho em.

Tôi hối hận quá. Giờ tôi nên làm gì để chuộc lại lỗi lầm với em đây mọi người? 

Advertisements

Chết sững khi nhìn thấy người yêu mới của em gái

Tôi và em gái lớn lên mà thiếu vắng đi tình yêu thương cũng như sự chỉ dạy của mẹ. Bà qua đời vì bệnh tim năm tôi đang học lớp 11, còn em gái tôi khi đó chỉ mới bước vào lớp 6. Sau tốt nghiệp 12 nhận thấy một mình bố làm việc không đủ sức để lo cho hai chị em nên tôi nghỉ học và xin vào làm công nhân của nhà máy dệt.

Suốt những năm tháng đó tôi vừa làm chị vừa làm mẹ. Có lẽ hiểu được sự yêu thương và niềm hi vọng của bố và chị nên thời đi học em tôi rất ngoan. 

Với thành tích học tập nổi bật em thi đậu vào y khoa. Hơn 7 năm trời tôi và bố làm việc để có tiền đảm bảo việc học của em.  

Dù đã lập gia đình nhưng chồng tôi cũng là người biết điều anh chẳng phàn nàn hay trách móc gì khi tôi vẫn dành nhiều sự quan tâm cho em gái. Gánh nặng của hai gia đình nhiều lúc làm tôi mệt mỏi vô cùng nhưng thấy em gái vẫn miệt mài học tập, tôi thêm động lực để cố gắng và hi vọng. 

Ra trường em may mắn được nhận vào làm bác sĩ khoa nhi của một bệnh viện lớn. Phải nói đó là niềm vui không thể nào tả được đối với gia đình tôi. Nhìn em gái mình xinh đẹp lại thành công, tôi cảm thấy mình vô cùng hạnh phúc. Tôi vui vì mình đã thực hiện phần nào tâm nguyện của mẹ trước khi bà mất. Giờ chỉ còn đợi em tìm cho mình một người chồng xứng đáng nữa là thôi. 

em gái

Nhìn em gái mình xinh đẹp lại thành công, tôi cảm thấy mình vô cùng hạnh phúc. (Ảnh minh họa)

Gần một năm đi làm em vẫn chưa chính thức giới thiệu một ai. Vậy mà cuối tuần vừa rồi em thông báo sẽ đưa bạn trai về ra mắt cả nhà. Phải nói dù chưa biết mặt mũi đối phương thế nào nhưng hôm đó cả bố và vợ chồng tôi háo hức còn hơn cả nhân vật chính. Nhưng rồi khi gặp mặt chúng tôi cứ há hốc mồm ra ngạc nhiên, không ai thốt lên được lời nào.    

Người yêu của em gái tôi già khú, nhỏ hơn bố tôi 5 tuổi mà nhìn còn có vẻ già hơn bố tôi. Nếu lớn tuổi như vậy mà còn phong độ thì tôi chẳng nói làm gì. Đằng này mặt mũi thì nám đen vì nắng do làm giám sát thi công xây dựng, áo sơ mi đang mặc đã cũ và có khá nhiều nếp nhăn.  

Bố tôi vô cùng ngại ngùng khi nghe bạn trai em xưng hô bác cháu. Còn vợ chồng tôi thì chẳng biết nói chuyện thế nào khi ông ta cứ gọi anh chị xưng em. Có lẽ ông đến làm bạn với bố tôi thì hợp lí hơn.

Buổi cơm diễn ra trong không khí nặng nề và gượng gạo. Sau khi bạn trai em về, cả nhà tôi lao vào chất vấn, chúng tôi hỏi đã quen nhau bao giờ, lâu chưa, hết người hay sao mà lại chọn người như thế? Em gái tôi làm cả nhà đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác, em nói hai người quen nhau được nửa năm khi anh đưa con trai mình đến khám bệnh. Chúng tôi sững sờ khi biết anh ta còn đang có hai đứa con, con gái lớn đang cuối lớp chín, con trai thì chuẩn bị vào lớp một.    

Em gái tôi kể chuyện với vẻ mặt rất đồng cảm là người yêu của em kết hôn muộn nhưng không hạnh phúc, vợ bỏ đi theo người khác để con cho anh nuôi. Nhìn cảnh gà trống nuôi con em thấy thương vì giống hình ảnh của bố ngày xưa. Em muốn được là người san sẻ bớt gánh nặng cho anh vì anh rất tốt.  

Cả nhà tôi ai cũng nói tốt đâu thì chưa thấy, chỉ thấy trước mắt là em tôi đang mang gánh nặng vào thân mình. Một người như em chẳng lẽ không có được tấm chồng xứng đáng hơn sao. 

Nhưng em cứ nài nỉ van xin, em nói với cả nhà là từ trước đến giờ luôn làm theo ý mọi người. Chỉ mong lần này em được tự mình quyết định. Bố tôi kêu trời không thấu, buồn chán quá chẳng thiết tha ăn uống mấy ngày liền. 

em gái

Tôi thật lòng chẳng thể nào hiểu được, em gái tôi đang bị điên hay sao? (Ảnh minh họa)

Cứ nghĩ nhìn thấy vậy em sẽ suy nghĩ lại, nào ngờ cách đây vài ngày em dọn đồ đến ở nhà bạn trai vì anh ta đi theo công trình xuống ngoại tỉnh nên nhờ em trông con hộ. Tôi giận sôi máu, định bỏ mặc em muốn làm gì thì làm, nhưng rồi cũng không đành. 

Mới chiều qua đi làm về tôi có ghé đến xem thử, cảnh tượng trước mắt làm tôi thấy phát ngát. Em đi làm về vẫn chưa kịp thay đồ nhưng đang nấu ăn và dọn dẹp dưới bếp cho 2 đứa con riêng của bạn trai. Thằng nhỏ ngồi trên bàn hất thức ăn vương vãi khắp nơi miệng thì luôn đòi hết món này đến món khác. 

Con gái lớn đi về thấy khách không chào hỏi một câu, nó chỉ nhìn chằm chằm vào em tôi rồi nói: “Bà vẫn còn ở đây sao?”. Khi vào phòng nó lại hét lên: “Ai cho bà tự tiện vào phòng của tôi, bà đúng là người trơ trẽn”. Em tôi vẫn im lặng, còn tôi nghe nó nói thì giận vô cùng, từ nhỏ đến giờ cả tôi và bố cũng chưa khi nào nói với em một câu nặng lời.

Vậy mà khi thấy tôi tức giận, em lại nói rồi từ từ bọn nhỏ sẽ hiểu và chấp nhận em thôi. Tôi thật lòng chẳng thể nào hiểu được, em gái tôi đang bị điên hay sao? Em vĩ đại, em cao thượng hay em quá ngu muội, sao em có thể đối xử với chính mình như thế? Tôi muốn bỏ lơ để em sống chết với tình yêu điên rồ của em nhưng lòng cứ day dứt mãi. Tôi nên làm gì bây giờ?