Choáng khi gặp lại người yêu cũ trong hoàn cảnh không thể tin được

Tôi và Huyền yêu nhau khi còn học Đại học. Chúng tôi đều là dân tỉnh lẻ, xuất thân từ gia đình nghèo khó nên lúc ấy chỉ nghĩ làm sao học tập thật tốt để ra trường, có công việc ổn định nhằm giúp đỡ gia đình.

Ngày ấy, tôi rất thương Huyền bởi em vừa là học sinh xuất sắc của khoa vừa là một cô gái có tính chịu thương chịu khó. Suốt bốn năm học tập, Huyền làm đủ nghề từ đi làm gia sư đến phục vụ quán cơm, bán cà phê để tự trang trải việc học tập.

Ra trường, tôi xin vào làm nhân viên cho một công ty điện máy, Huyền làm kế toán cho một công ty bất động sản. Chúng tôi đều cố gắng làm việc để kiếm tiền còn nhanh chóng ổn định cuộc sống gia đình. 

Tuy nhiên làm việc được một thời gian, tôi thấy Huyền bắt đầu thay đổi. Em thích chưng diện, chán nản mỗi khi gặp tôi và hay cáu gắt toàn những chuyện vặt vẫn. 

Một thời sau, tôi phát hiện ra Huyền đang cặp bồ với chính trưởng phòng của mình. Chưa kịp để tôi phản ứng và trách tội thì em đã chủ động hẹn gặp tôi rồi nói lời chia tay trong vội vã. Cô ấy bảo không muốn cuộc sống phải an phận như thế này mãi. Huyền muốn có một cuộc đời nhàn hạ, sung sướng và không phải lo chuyện tiền bạc mỗi ngày. 

người yêu cũ

Chúng tôi đều cố gắng làm việc để kiếm tiền còn nhanh chóng ổn định cuộc sống gia đình. (Ảnh minh họa)

Mặc cho tôi van lơn và cầu xin, Huyền vẫn chia tay cho bằng được. Hôm ấy, tôi đã khóc. Lần đầu tiên trong đời, tôi mới biết nước mắt đàn ông cũng mặn chát và đau đớn thế nào. Chúng tôi chia tay từ đó.

Được một thời gian, tôi nhận tin người yêu cũ lên xe hoa và tận hưởng một cuộc sống tràn ngập nhung lụa. Tôi mừng cho em bởi ước muốn làm bà hoàng cuối cùng cũng đạt thành hiện thực.

Sau hôm ấy, tôi được công ty chuyển công tác đến chi nhánh khác. 3 năm trôi qua, bằng sự nỗ lực không mệt mỏi trong công việc, tôi đã được đề bạt lên làm phó phòng quản lý. Tôi được nhiều cô nàng để mắt và tăm tia nhưng có lẽ hình bóng Huyền vẫn đang còn mãi trong tâm trí tôi. Vết thương quá khứ tuy đã phần nào nguôi ngoai nhưng tôi vẫn chưa sẵn sàng để đón nhận niềm hạnh phúc mới.

Trong một lần có chuyến làm việc tại tổng công ty để bàn về kế hoạch sắp tới, tôi đã nghe nhiều tin tức về Huyền. Bạn bè đã kể cho tôi nghe về cuộc sống của em từ khi em lấy chồng. Tôi không tin vào tai mình là Huyền lại ra nông nỗi ấy. 

Nghe mọi người bảo rằng cuộc sống hôn nhân của Huyền không hạnh phúc. Huyền đã âm thầm toan tính bòn rút tiền của chồng để lập quỹ đen cho bản thân phòng khi ly hôn. Huyền âm mưu lấy tên của mẹ đẻ để đứng ra làm chủ tài khoản rồi chuyển số tiền đó để mua nhà chung cư và xế hộp. Sự việc bại lộ, Huyền bị hành hạ đủ đường và kết quả là vợ chồng Huyền đã ly hôn.

Nghe chuyện, tôi chỉ thấy buồn cho người yêu cũ và buồn cho cái tham vọng mà Huyền luôn ấp ủ.

người yêu cũ

Không hiểu sao lúc gặp người yêu cũ, ký ức về ngày xưa lại ùa về trong tôi. (Ảnh minh họa)

Tranh thủ mấy ngày về thăm đồng nghiệp cũ, tôi tính mời tụi bạn đi ăn một bữa. Chiều hôm ấy, chúng tôi cùng hẹn nhau vào một nhà hàng cách trung tâm thành phố không xa. Vừa gọi món xong thì anh em cùng nhau tám chuyện rôm rả. 

Tuy nhiên lúc nhân viên bưng thức ăn ra, tôi choáng váng vì người phục vụ mình không ai khác chính là Huyền. Trông em hốc hác và tiều tụy quá! Huyền cũng bất ngờ khi gặp lại tôi. Huyền cố tình lảng tránh cái nhìn của tôi và tháo chạy khi tôi tìm cách đuổi theo.

Không hiểu sao lúc gặp người yêu cũ, ký ức về ngày xưa lại ùa về trong tôi. Tôi không biết làm sao liền ôm cô ấy vào lòng cho thỏa nỗi nhớ mong còn Huyền thì rưng rưng nước mắt. Cô ấy cố tình đẩy tôi ra xa và nói lời xin lỗi. 

Sau hôm ấy, tôi vẫn âm thầm đến quán và chỉ mong gặp Huyền. Nhìn cô ấy nhễ nhại mồ hôi vì mải mê phục vụ bàn, tôi thương lắm!

Tôi biết Huyền có lỗi với mình rất nhiều nhưng đã bao năm qua, tình cảm của tôi đối với em vẫn còn rất sâu đậm. Tôi không biết mình có nên một lần tha thứ cho Huyền để hai đứa lại trở về như ngày xưa không. Thực sự bây giờ tôi thấy khó nghĩ quá!

Advertisements

Thất kinh với mưu cao kế hiểm của vợ cũ khi sử dụng con gái tôi làm quân cờ

Trước khi lấy Hương, tôi từng có một gia đình nhỏ và một cô con gái. Khi con gái được hơn 5 tuổi thì chúng tôi ly hôn vì vợ cũ tôi quá hỗn và còn đánh mẹ tôi. Cô ấy giành nuôi con, còn tôi cũng suy sụp một thời gian.

Đến khi gặp Hương, tôi mới bắt đầu lấy lại thăng bằng trong cuộc sống. Hương nhỏ hơn tôi 10 tuổi, là kế toán trong xí nghiệp tôi làm. Em dịu dàng, lễ phép, lại chu đáo khiến ai cũng thích.

Tôi tán tỉnh được em đã trở thành đề tài bàn tán trong xí nghiệp suốt một thời gian dài bởi chúng tôi quá khác biệt nhau. Ngày cưới, tôi chỉ mời vài người bạn thân đến chung vui, số bàn tiệc chỉ đến 5 bàn. Biết vợ buồn, nhưng tôi cưới lần hai nên không muốn mời nhiều.

Cưới về, chúng tôi ở nhà tôi đã xây cùng vợ cũ trước đó. Hương chăm chỉ, dọn dẹp nhà sạch sẽ, lại ăn ở biết điều nên rất được lòng cha mẹ tôi. Hiện nay, chúng tôi cũng có một cậu con trai 4 tuổi.

Mỗi tháng, tôi và vợ đều đi thăm con riêng của tôi. Con bé tuy không thương Hương nhưng cũng không tỏ ra ghét bỏ. Mỗi lần đi Hương đều chu đáo mua nhiều quần áo, bánh kẹo, sữa cho con bé ăn. Chính tôi cũng cảm nhận được sự thật tâm của em nên rất cảm kích.

Chuyện sẽ chẳng có gì để bàn nếu con gái riêng tôi không đòi chuyển về nhà tôi sống. Ban đầu, con bé lấy điện thoại mẹ nó gọi cho tôi và nói muốn về chơi hè 3 tháng.

vợ cũ

Mỗi tháng, tôi và vợ đều đi thăm con riêng của tôi. (Ảnh minh họa)

Sợ Hương buồn, tôi chần chừ không nói. Ai dè 2 ngày sau, chính vợ cũ tôi gọi điện cho Hương, mắng em ích kỉ khi không đồng ý cho con riêng của chồng về chơi. Cô ấy còn nói thẳng đó là nhà của tôi và cô ấy cùng xây dựng chứ không có công của Hương.

Hương sốc nặng và khóc nhiều. Cũng ngay hôm đó, vợ chồng tôi vào nhà vợ cũ đón con gái về chơi. Nhưng từ đây, mâu thuẫn giữa vợ chồng tôi xoay quanh con bé cứ ngày càng nhiều. 

Mấy ngày đầu, Hương còn chiều con tôi. Em mua thức ăn ngon về nấu cho con ăn. Mua quần áo đẹp cho con mặc, mua cả một máy tính bảng cho con bé chơi để đỡ buồn.

Nhưng càng về sau, Hương càng lơ là con tôi hơn. Tôi đi làm về, thấy Hương đang cho con trai ăn cơm với thịt bò, còn con gái riêng của tôi chỉ ăn cơm với xì dầu. Tôi hỏi thì Hương nói em đã gắp thịt cho nhưng con gái tôi không ăn.

Vậy mà, đêm đó, con bé vào phòng, thủ thỉ bảo Hương không cho nó ăn, nói đó là thịt của em Tin (con trai tôi). Tôi tức, nhưng bấm bụng đợi xem vợ có thương con mình thật không, hay chỉ giả vờ.

Thế là thay vì đi nhậu mỗi buổi chiều như thông thường, tôi hay về nhà sớm để quan sát. Nhưng mọi thứ vẫn bình yên, dù tôi có đứng lén ngoài cửa nhìn vào vẫn thấy vợ tôi làm việc nhà, nấu nướng, còn con bé thì đang chơi với em.

Nhưng đêm nào con bé cũng khóc lóc nói bị mẹ kế đánh, bị đuổi đi. Mẹ kế còn chửi cả mẹ ruột nó… Rồi vợ cũ cũng gọi điện sang trách móc tôi không biết dạy vợ, để vợ đánh con. Ban đầu tôi không tin, nhưng nghe nhiều thì tôi cũng bị lung lay.

Cho đến một hôm, khi tôi đang nhậu cùng bạn thì con gái tôi gọi điện tới. Nó khóc inh ỏi trong điện thoại rồi nói mẹ kế dùng dao cắt tay nó chảy máu. Sợ quá nên nó trốn trong phòng vệ sinh, nó gọi tôi về cứu nó.

Tôi phóng như bay về nhà. Chạy hộc tốc vào nhà bếp, tôi thấy có vết máu thật. Vợ tôi thì đang năn nỉ con bé ra để băng bó. Phát điên trước sự độc ác của vợ, tôi tát em một cái rồi đẩy cửa vào. Tay con bé bê bết máu, nó cứ ôm lấy tôi mà khóc và run rẩy.

Hôm đó, vợ chồng tôi cãi nhau to. Vợ tôi nói con bé đòi cắt hành, không may bị đứt tay. Nó còn nhỏ, sao có thể nói dối được? Trong lúc to tiếng, tôi bực tức lấy hết quần áo của vợ vứt ra đường.

vợ cũ

Tôi hối hận quá. Giờ tôi nên làm gì để chuộc lại lỗi lầm với em đây mọi người? (Ảnh minh họa)

“Anh đuổi tôi đi khi chưa xác minh được sự thật. Lấy anh là sai lầm lớn nhất của tôi. Tôi đi rồi, anh cũng đừng có mà hối hận”. Hương nhìn tôi lạnh lùng rồi dắt con trai đi.

Mọi chuyện xảy ra nhanh như bão khiến tôi không thích nghi ngay được. Vợ đi rồi, tôi nằm vật trên giường gần cả tiếng mới nhớ ra mình còn chưa nấu ăn cho con gái. 

Vào nhà bếp, tôi nghe tiếng thì thầm phát ra từ nhà vệ sinh. Lại gần, tôi chết sững khi nghe những gì con gái tôi nói: “Con đuổi bà ta đi được rồi. Con lỡ cắt vào tay nên nói dối bố rằng bị bà ta cắt phải. Thằng bé kia cũng đi luôn rồi. Khi nào mẹ dọn qua ở với con và bố?”

Tôi đẩy cửa vào. Con bé nhìn tôi đầy sợ hãi, nó vứt luôn điện thoại xuống nền nhà. Tôi tra khảo, nó khóc bảo mẹ nó bày nó nói xấu cô Hương, tìm cách đuổi cô Hương đi. Mẹ nó sẽ về ở chung với tôi và nó.

Nghe xong, đầu óc tôi quay cuồng. Tôi gọi điện hàng chục cuộc nhưng Hương đều tắt máy. Tôi chạy về nhà mẹ vợ, nhưng Hương nhất quyết không về. Em còn đưa giấy ly hôn và bảo tôi kí để giải thoát cho em.

Tôi hối hận quá. Giờ tôi nên làm gì để chuộc lại lỗi lầm với em đây mọi người?