Chết sững khi nhìn thấy người yêu mới của em gái

Tôi và em gái lớn lên mà thiếu vắng đi tình yêu thương cũng như sự chỉ dạy của mẹ. Bà qua đời vì bệnh tim năm tôi đang học lớp 11, còn em gái tôi khi đó chỉ mới bước vào lớp 6. Sau tốt nghiệp 12 nhận thấy một mình bố làm việc không đủ sức để lo cho hai chị em nên tôi nghỉ học và xin vào làm công nhân của nhà máy dệt.

Suốt những năm tháng đó tôi vừa làm chị vừa làm mẹ. Có lẽ hiểu được sự yêu thương và niềm hi vọng của bố và chị nên thời đi học em tôi rất ngoan. 

Với thành tích học tập nổi bật em thi đậu vào y khoa. Hơn 7 năm trời tôi và bố làm việc để có tiền đảm bảo việc học của em.  

Dù đã lập gia đình nhưng chồng tôi cũng là người biết điều anh chẳng phàn nàn hay trách móc gì khi tôi vẫn dành nhiều sự quan tâm cho em gái. Gánh nặng của hai gia đình nhiều lúc làm tôi mệt mỏi vô cùng nhưng thấy em gái vẫn miệt mài học tập, tôi thêm động lực để cố gắng và hi vọng. 

Ra trường em may mắn được nhận vào làm bác sĩ khoa nhi của một bệnh viện lớn. Phải nói đó là niềm vui không thể nào tả được đối với gia đình tôi. Nhìn em gái mình xinh đẹp lại thành công, tôi cảm thấy mình vô cùng hạnh phúc. Tôi vui vì mình đã thực hiện phần nào tâm nguyện của mẹ trước khi bà mất. Giờ chỉ còn đợi em tìm cho mình một người chồng xứng đáng nữa là thôi. 

em gái

Nhìn em gái mình xinh đẹp lại thành công, tôi cảm thấy mình vô cùng hạnh phúc. (Ảnh minh họa)

Gần một năm đi làm em vẫn chưa chính thức giới thiệu một ai. Vậy mà cuối tuần vừa rồi em thông báo sẽ đưa bạn trai về ra mắt cả nhà. Phải nói dù chưa biết mặt mũi đối phương thế nào nhưng hôm đó cả bố và vợ chồng tôi háo hức còn hơn cả nhân vật chính. Nhưng rồi khi gặp mặt chúng tôi cứ há hốc mồm ra ngạc nhiên, không ai thốt lên được lời nào.    

Người yêu của em gái tôi già khú, nhỏ hơn bố tôi 5 tuổi mà nhìn còn có vẻ già hơn bố tôi. Nếu lớn tuổi như vậy mà còn phong độ thì tôi chẳng nói làm gì. Đằng này mặt mũi thì nám đen vì nắng do làm giám sát thi công xây dựng, áo sơ mi đang mặc đã cũ và có khá nhiều nếp nhăn.  

Bố tôi vô cùng ngại ngùng khi nghe bạn trai em xưng hô bác cháu. Còn vợ chồng tôi thì chẳng biết nói chuyện thế nào khi ông ta cứ gọi anh chị xưng em. Có lẽ ông đến làm bạn với bố tôi thì hợp lí hơn.

Buổi cơm diễn ra trong không khí nặng nề và gượng gạo. Sau khi bạn trai em về, cả nhà tôi lao vào chất vấn, chúng tôi hỏi đã quen nhau bao giờ, lâu chưa, hết người hay sao mà lại chọn người như thế? Em gái tôi làm cả nhà đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác, em nói hai người quen nhau được nửa năm khi anh đưa con trai mình đến khám bệnh. Chúng tôi sững sờ khi biết anh ta còn đang có hai đứa con, con gái lớn đang cuối lớp chín, con trai thì chuẩn bị vào lớp một.    

Em gái tôi kể chuyện với vẻ mặt rất đồng cảm là người yêu của em kết hôn muộn nhưng không hạnh phúc, vợ bỏ đi theo người khác để con cho anh nuôi. Nhìn cảnh gà trống nuôi con em thấy thương vì giống hình ảnh của bố ngày xưa. Em muốn được là người san sẻ bớt gánh nặng cho anh vì anh rất tốt.  

Cả nhà tôi ai cũng nói tốt đâu thì chưa thấy, chỉ thấy trước mắt là em tôi đang mang gánh nặng vào thân mình. Một người như em chẳng lẽ không có được tấm chồng xứng đáng hơn sao. 

Nhưng em cứ nài nỉ van xin, em nói với cả nhà là từ trước đến giờ luôn làm theo ý mọi người. Chỉ mong lần này em được tự mình quyết định. Bố tôi kêu trời không thấu, buồn chán quá chẳng thiết tha ăn uống mấy ngày liền. 

em gái

Tôi thật lòng chẳng thể nào hiểu được, em gái tôi đang bị điên hay sao? (Ảnh minh họa)

Cứ nghĩ nhìn thấy vậy em sẽ suy nghĩ lại, nào ngờ cách đây vài ngày em dọn đồ đến ở nhà bạn trai vì anh ta đi theo công trình xuống ngoại tỉnh nên nhờ em trông con hộ. Tôi giận sôi máu, định bỏ mặc em muốn làm gì thì làm, nhưng rồi cũng không đành. 

Mới chiều qua đi làm về tôi có ghé đến xem thử, cảnh tượng trước mắt làm tôi thấy phát ngát. Em đi làm về vẫn chưa kịp thay đồ nhưng đang nấu ăn và dọn dẹp dưới bếp cho 2 đứa con riêng của bạn trai. Thằng nhỏ ngồi trên bàn hất thức ăn vương vãi khắp nơi miệng thì luôn đòi hết món này đến món khác. 

Con gái lớn đi về thấy khách không chào hỏi một câu, nó chỉ nhìn chằm chằm vào em tôi rồi nói: “Bà vẫn còn ở đây sao?”. Khi vào phòng nó lại hét lên: “Ai cho bà tự tiện vào phòng của tôi, bà đúng là người trơ trẽn”. Em tôi vẫn im lặng, còn tôi nghe nó nói thì giận vô cùng, từ nhỏ đến giờ cả tôi và bố cũng chưa khi nào nói với em một câu nặng lời.

Vậy mà khi thấy tôi tức giận, em lại nói rồi từ từ bọn nhỏ sẽ hiểu và chấp nhận em thôi. Tôi thật lòng chẳng thể nào hiểu được, em gái tôi đang bị điên hay sao? Em vĩ đại, em cao thượng hay em quá ngu muội, sao em có thể đối xử với chính mình như thế? Tôi muốn bỏ lơ để em sống chết với tình yêu điên rồ của em nhưng lòng cứ day dứt mãi. Tôi nên làm gì bây giờ?

Advertisements

Trái đắng của người đàn ông bỏ rơi hai đứa con chạy theo tình mới

“Nhà anh có cái cóc khô gì? Ông bà ấy ở nhà chăn nuôi chứ làm gì mà đòi con trai phải lấy được vợ giàu sang… đừng có mơ đi. Ngưu tầm ngưu, mà tầm mã cả thôi”, anh chết đứng trước câu nói hỗn hào của vợ.

Anh có người yêu 5 năm, họ là mối tình đầu của nhau nên tình yêu thật cháy bỏng. Khi chị bước qua tuổi 28, lúc này, chị bắt đầu nghĩ đến một đám cưới hạnh phúc. Anh là quân nhân công tác tại 1 tỉnh lẻ, còn chị đang làm việc tại Hà Nội. Họ yêu nhau suốt 5 năm nhưng tình yêu của họ chưa hề rạn nứt. Trong suốt thời gian yêu nhau, họ đã bị lỡ và phải bỏ đi 1 đứa con. Sau sự cố này, anh càng yêu và thương chị. Anh tự hứa với bản thân suốt cuộc đời này anh phải yêu thương và đối xử với chị thật tốt.

phản bội

Ảnh minh họa

Dù họ yêu nhau thắm thiết, nhưng giữa họ luôn có một bức tường lớn, đó là rào cản từ bố mẹ anh. Anh là con trai duy nhất trong nhà nên luôn là “thằng cu” trong mắt họ dù anh đã gần 30 tuổi.
Ngay từ ngày đầu đưa người yêu về ra mắt anh đã nhận được sự phản đối kịch liệt từ phía bố mẹ mình. Kể từ ngày đó, đôi trẻ ít khi xuất hiện cùng nhau mỗi lần anh về quê, anh nói với chị, đợi khi nào công việc hai đứa ổn định hơn. Khi ấy dần dần bố mẹ sẽ nguôi mà đồng ý cho hai đứa đám cưới. Họ vẫn yêu nhau thắm thiết và tin tưởng.
Cuối năm chị 28 tuổi, anh cũng háo hức với kế hoạch đám cưới. Nhưng thay vì thuyết phục bố mẹ, anh thuyết phục người yêu mình nên có con trước để được sự đồng ý của bố mẹ. Anh cho rằng: “Nếu có con thì bố mẹ sẽ vì cháu mà cho chúng mình đến với nhau”. Nghe xong câu này chị khóc vì buồn trước cách đối xử tệ của bố mẹ chồng tương lai. Chị luôn nghĩ rằng, tại sao bố mẹ lại nghiệt ngã với chị đến vậy trong khi chị rất thảo hiền, ngoan ngoãn và biết điều. Chị càng thương anh hơn khi một bên hiếu, bên tình, tất cả đều nặng nề. Nghe người yêu nói xong câu này, chị buồn nhưng hạnh phúc nên ủng hộ ý kiến của anh.
Tin vui không mấy chốc đã đến, anh chị hạnh phúc vô cùng. Họ nghĩ bao lâu mới tìm ra một cái tên cho con thật đẹp. Nhưng cho đến khi cái thai được 3 tháng, anh vẫn không có ý định nói với bố mẹ. Chị giục giã anh bao nhiêu thì anh càng trốn tránh lo sợ bố mẹ phát hiện bấy nhiêu.
Cuối cùng ông bà cũng biết, ngày hai anh chị về xin bố mẹ cho cưới. Câu nói của mẹ anh khiến trái tim chị như chết đứng. Bà bảo: “Có con thì bỏ đi, chứ tôi không đồng ý cho anh chị cưới nhau đâu. Anh chị làm thế nào thì làm… thằng Đức nhà này là lá ngọc cành vàng, nó có công ăn việc làm ổn định. Giờ nó phải lấy người xứng đôi vừa lứa với nó chứ?!”.
Còn anh, giữa bố mẹ và người yêu, con anh, anh chỉ biết nói với cô 1 câu vẻn vẹn: “Mình bỏ con đi em, bỏ đi rồi chia tay. Anh không còn yêu em nữa…”.
Giữa trời bão tố quay cuồng, cô lao ra ngoài trời trong tâm hồn tan nát. Cô đã từng tin tưởng anh, từng nghĩ rằng anh là chỗ dựa cho cô duy nhất lúc này. Nhưng anh đã nói gì? Cú ngã giữa trời đêm giông gió khiến cô bất tỉnh và đứa con vĩnh viễn ra đi. Tỉnh dậy trong viện, cô không còn đủ sức để gào khóc cho nỗi cay đắng này. Cô rời khỏi Hà Nội mà không ai biết cô đi đâu nữa.
2 tháng sau anh có người yêu mới, một cô gái như đúng nguyện vọng của bố mẹ anh. Một cô gái trẻ nhà mặt phố, gần cơ quan nơi anh công tác và cô đang làm việc trong một cơ quan nhà nước.
Sau 3 tháng hẹn hò, họ tổ chức đám cưới trước sự vui mừng khôn xiết của bố mẹ anh và anh. Họ nghĩ rằng họ đã kiếm được một miếng mồi béo bở. Vài tháng sau khi cưới, kịch như đã hạ màn nhanh chóng. Người xưa có câu: “Vỏ quýt dày có móng tay nhọn”. Gia đình nhà vợ anh  bắt đầu không dấu được sự thật thêm nữa. Vợ anh, cô con gái của gia đình giàu có không phải làm ở cơ quan nhà nước mà cô bán trà đá ở vỉa hè.
Thời gian quen anh, vì biết anh là một sỹ quan quân đội công ăn việc làm ổn định, nên họ bàn bạc dựng lên vở kịch thú vị mồi gia đình anh. Bố cô là người đàn ông mê rượu hơn vợ con. Ông chỉ ngừng uống và ngừng chửi bới khi ngủ. còn mẹ vợ anh là một người đàn bà suốt ngày ngồi khoanh chân trên bài đỏ đen.
Mảnh đất mặt tiền những tưởng cả tỷ đã được bà cắm từ lâu để lấy tiền đổ vào thú vui ấy. Từ ngày cưới được người con rể vàng, ông bà không ngớt mở miệng ra là than hết tiền, mượn tiền con rể rồi khi quá nhiều lần mượn không trả thì chuyển hẳn sang xin.
 Hàng ngày anh đi làm thì thôi, về đến nhà là thấy người đến đòi nợ. Tình cảm vợ chồng cũng rạn nứt, vợ cũng suốt ngày chăm chăm hỏi lương, hỏi xem anh có bòn rút được chút nào từ cơ quan không khiến anh quay cuồng chán nản.
Có lần cáu bẳn, anh to tiếng với vợ: “Cả nhà cô đã dựng kịch lên lừa tôi, giờ cô còn muốn gì?” Đến lúc không moi được tiền từ chồng, lại nghe câu nói xấc xược, chị cũng lật ván bài ngửa với anh chồng ham tiền: “Nhà anh có cái cóc khô gì mà bảo nhà tôi lừa? Ông bà ấy làm nông dân chứ làm gì mà đòi lấy vợ giàu sang… đừng có mơ đi. Ngưu tầm ngưu, mà tầm mã cả thôi”. Nói rồi chị ta cười sang sảng mỉa mai. Anh chỉ còn biết cứng họng bất lực.
Mỗi ngày đi làm quay cuồng trong công việc, về nhà là giọng nói choe chóe của cô vợ trẻ, giọng ngọt leo lẻo xin tiền của bà mẹ vợ và ông bố thì luôn ở trạng thái say. Sau 3 tháng chán nản, không thể chịu được khi ở gia đình đó, anh dọn vào phòng ở cơ quan ngủ, không mấy khi trở về nhà.
Nghĩ lại những gì mình làm với người yêu cũ, anh cay đắng ngậm ngùi, lúc lại giận bố mẹ anh vì ham tiền ham của mà bất chấp cả luân thường đạo lý, anh thở dài trước khi uống cạn cốc rượu đang trên tay: “Có lẽ nào, nghiệp trướng lại quả báo cho mình sớm đến thế sao?”.