Chồng muốn tôi nộp toàn bộ lương để anh quản lý


Chồng muốn tôi nộp toàn bộ lương để anh quản lý
Chồng muốn tôi nộp toàn bộ lương để anh quản lý

Anh nói tôi ăn diện, tiêu pha nên mới thiếu tiền, nói có phải tôi ngoại tình hay không? Anh bảo tôi sử dụng tiền vào việc gì phải ghi rõ, liệt kê trên giấy, rồi đòi quản lý lương của tôi.

Tôi không muốn kể nhiều về xuất thân, điều kiện hay những vấn đề khác xung quanh chồng và tôi. Hiện tại tôi là nhân viên một cơ quan, thu nhập 8 triệu đồng/ tháng. Ở nơi tôi đang ở, thu nhập như thế có thể có một cuộc sống ổn định. Chồng tôi làm việc ở một cơ quan nhà nước, lương không cao, có thể chỉ bằng nửa của tôi nhưng tôi không vì điều đó mà coi thường hay tỏ vẻ gì với anh. Chúng tôi có một đứa con trai 18 tháng tuổi.

Vấn đề của hai vợ chồng hiện tại là không thể nào hòa hợp được về tài chính. Từ khi tôi có thu  nhập, không bao giờ phân biệt tiền của ai, của chung hay của riêng. mọi thông tin tài khoản anh đều nắm rõ, ngay cả lúc tôi rút tiền cũng đăng ký báo tin nhắn cho anh biết, tài chính coi như dùng chung. Tôi còn vay ngân hàng để anh đầu tư làm thêm, kiếm thu nhập. Cũng chẳng bao nhiêu nhưng tôi muốn nói đến việc tôi đã tin tưởng anh thế nào để có thể giúp anh có công ăn việc làm ổn định

Mặc dù không được thuận lợi, những việc đầu tư của anh không đem lại kết quả nhưng may mắn thay ba mẹ tôi đã xin được cho anh một việc làm ở cơ quan nhà nước. Được thế tôi mãn nguyện lắm rồi.

Anh là người khá tốt, khôn ngoan, biết tính toán, lo xa. Tôi còn vụng về, ít lo nghĩ, chưa làm trọn đạo làm vợ. Hiện tại hai vợ chồng vẫn ở nhà bố mẹ chồng. Tôi chỉ đi làm, rồi về chăm con, không giúp được gì cho mẹ chồng hay quán xuyến công việc nhà giúp bà. Thời gian chồng chưa đi làm, vợ chồng tôi vẫn ăn bám bố mẹ chồng. Sau này anh bắt đầu đi làm, hình như có hỗ trợ thêm chi phí cho bố mẹ chồng.
Vấn đề của tôi là không hề biết cụ thể chồng đi làm được bao nhiêu tiền, nộp chi phí ăn ở cho mẹ chồng như nào, tất cả anh không nói rõ. Lương tôi làm ra, chi phí hết cho việc trả nợ ngân hàng, nuôi con. Anh không hề đóng góp gì cho hai mẹ con mỗi tháng. Trước đây chưa có con, tài khoản của tôi hai vợ chồng dùng chung. Tài khoản của anh thì anh lại không cho tôi biết, mà tôi cũng không mấy quan tâm. Thời gian sau này gánh nặng con cái, nợ ngân hàng làm tôi cảm thấy quá sức nên đã yêu cầu anh đừng rút tiền trong tài khoản của tôi nữa, vì tôi còn phải chi trả nhiều việc. Đôi khi hết tiền tôi phải mượn đồng nghiệp, anh thiếu tiền tôi cũng mượn giúp anh rồi người đi vay mượn luôn là tôi. Mâu thuẫn nhỏ ngày càng lớn dần thêm.

Gần đây, chồng tôi kinh doanh khá hơn, có thu nhập hơn. Tôi không biết rõ là bao nhiêu, chỉ nghe anh nói thoáng qua. Phần tôi, càng lúc càng đi xuống, thu nhập không đủ chi trả hết, tiền học, tiền ăn cho con, tiền nợ, cuối tháng đôi khi phải xin thêm tiền của anh để trang trải. Mỗi lần như vậy tôi lại bị anh mắng nhiếc. Anh nói tôi tiêu pha hoang phí, chi tiêu riêng mình, mua áo mua quần chứ lo gì cho con.

Trong khi một năm tôi chỉ mua duy nhất một lần áo quần. Năm nay, gần đây nhất tôi có mua sắm một số thứ cho mình, tổng trị giá áo quần giày dép khoảng một triệu đồng. Tôi chỉ mua những đồ rẻ tiền hay đồ giảm giá. Ở cơ quan, áo quần chủ yếu là đồng phục, đi làm trang điểm anh cũng không vui. Tôi đi làm rồi về nhà, không bạn bè, chỉ khi nào cơ quan tổ chức mới đi ra ngoài. Vì chồng tôi hay ghen nên tôi cũng mất dần bạn bè nhưng chấp nhận điều đó vì gia đình.
Giờ lại thêm vấn đề tiền bạc, anh nói tôi ăn diện tiêu pha nên mới thiếu tiền, nói có phải tôi ngoại tình hay không? Tôi sử dụng tiền vào việc gì phải ghi rõ, liệt kê trên giấy. Tôi từng làm điều này trước đây nhưng thấy nó chẳng cải thiện được gì nên đã không đồng ý làm nữa. Tối qua chồng yêu cầu tôi có lương phải rút toàn bộ lương về, chồng sẽ quản lý giúp, cần gì cứ nói chồng sẽ chi cho tôi. Đúng là làm như vậy đôi khi tôi lại thoải mái hơn, không phải thiếu hụt nữa, nhưng đôi khi tôi nghĩ, cuối tuần về thăm ngoại, mua cho ngoại cho dì ít hoa quả, quà bánh, chẳng lẽ tôi phải xin tiền chồng.
Vấn đề là chồng tôi sẽ xem đó là khoản chi tiêu không cần thiết. Rồi đôi lúc có những chi phí tại cơ quan, đồng nghiệp chẳng lẽ lại phải gọi điện xin tiền. Vợ chồng đã cãi vã nhiều lần về chuyện này, nhưng anh luôn nói theo hướng tôi ăn diện ngoại tình, đôi khi tức còn đánh tôi, coi thường tôi.

 Tôi đã học cao học, có bề ngoài dễ nhìn, làm việc tại một cơ quan mọi người mơ ước; anh không đỗ đại học, bề ngoài không dễ nhìn, không nhiều tiền. Tôi không lấy điều đó để coi thường anh, vì biết anh có chí khí, biết vươn lên. Điều làm tôi yêu anh là anh biết quan tâm chăm sóc tôi, chăm lo gia đình nhưng hiện tại tôi không còn thấy điều đó ở anh. Tôi biết anh đang tích góp để làm giàu cho gia đình, vậy mà anh không hề tin tưởng tôi, muốn một mình quản lý tất cả tài chính. Nếu như một ngày gia đình tôi giàu có đi chăng nữa, liệu tôi có được hạnh phúc?

Thùy

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s